Thương bà cụ, nữ giám đốc mua hết số rau ế, 5 năm công ty sắp phá sản thì nhận được phúc báo không ngờ

Nhờ lần đi mua số rau ế và tặng bà cháu bán rau hộp sữa đó mà 5 sau đã có 1 người giấu mặt bỏ số tiền lớn ra giúp công ty Hiền khỏi phá sản. Và rồi khi lúc gặp mặt người tốt đó Hiền choáng váng khi biết xuất thân của anh ta.

Là 1 nữ doanh nhân thành đạt, giàu có nhưng Hiền vẫn giản dị và thân thiện với mọi người lắm. Chính vì điều đó mà tất cả các nhân viên ở công ty đều nể phục và trân quý sếp Hiền.

Sự nghiệp ổn định là thế, thế nhưng cuộc sống hôn nhân của Hiền không được suôn sẻ khi chồng cô ngoại tình và hiện giờ 2 vợ chồng đã ly hôn, 1 mình cô nuôi 2 đứa con nhỏ vất vả trăm phần.

Rồi 1 ngày cuối tuần đưa 2 con đi công viên chơi, lúc về nhìn ra ngoài đường Hiền thấy 1 bà cụ dáng vẻ khổ sợ ngồi dỗ đứa cháu khóc vì khát sữa vừa mời chào mọi người mua rau, nhưng nhìn bà cháu nhà bà bẩn bẩn ai cũng lườm nguýt rồi bỏ đi chứ không mua giúp bà lấy 1 mớ rau gọi là ủng hộ.

Thấy bà cháu đó tội quá, Hiền bảo cậu lái xe dừng lại rồi cô cầm hộp sữa hộp mới mua cho đứa thứ 2 xuống đi tới chỗ bà cụ nhẹ nhàng hỏi.

– Bà bán rau phải không ạ?? Bà gói tất chỗ rau này vào con mua hết cho ạ.

– Cảm ơn cô. Cô tốt bụng quá. Vậy tôi lấy rẻ cho cô thôi nhé. 15 ngàn thôi cô ạ. Cảm ơn cô, vậy là cháu tôi có tiền mua sữa rồi.

– Bà cứ bán cho con theo giá bà vẫn bán thường ngày đi ạ. Còn đây, con có chút quà cho cậu bé này. Hộp sữa bột này sẽ giúp cậu bé ngoan hơn đấy ạ. – Hiền xoa đầu thằng bé rồi đưa cho bà cụ hộp sữa.

ScreenHunter_1Hiền xuống mua giúp bà cụ hết số rau kia (ảnh minh họa)

– Tôi không dám nhận đâu, cảm ơn cô. Cô mua giúp bà cháu tôi chỗ rau này là tốt lắm rồi. Hộp sữa đắt tiền này tôi không dám nhận đâu ạ.

– Bà đừng ngại. Bà cứ ngại thế là cu cậu sẽ đói đấy ạ. Bà nhận đi cho cháu mừng, nhìn nó tội quá.

– Cảm ơn cô. Vậy cô cầm chỗ rau này đi, tôi không lấy tiền đâu.

– Không, bà lấy cháu mới mua ạ.

Đùn đẩy mãi về sau bà cụ mới chịu cầm 20 ngàn rồi nhìn Hiền với ánh mắt biết ơn vô cùng. Chào tạm biệt bà cháu bán rau đó Hiền ôm đống rau đó lên xe thì cậu lái xe bảo.

– Chị mua thứ rau bẩn đó về làm gì?? Nhìn bà cụ kia là biết lại đi hái ở chỗ cống rãnh rồi, ăn vào đau bụng đấy.

– Cậu đừng nhìn mặt bắt hình dong, nói oan cho bà cụ. Không phải nhìn họ nghèo hèn là tất cả mọi thứ của họ đều bẩn đâu. Về thôi.

Hình ảnh bà cháu bán rau cứ ám ảnh Hiền mãi, hôm sau Hiền cố ý đi qua đoạn đường đó mua rau ủng hộ bà nhưng tuyệt nhiên không thấy bà cụ đâu cả. Có thể 2 bà cháu họ đã dọn tới chỗ khác ở rồi, chỉ là Hiền buồn và lo không biết bà cháu họ sống ra sao thôi.

Thời gian trôi đi, kể từ ngày đó đến giờ cũng đã 5 năm trôi qua. Hiền đã 40 tuổi và 2 đứa con cũng đi học tiểu học hết rồi. Thế nhưng chuyện làm ăn của công ty Hiền thì lại không được tốt cho lắm.

Công ty cô làm ăn thua lỗ khá nhiều, nợ tiền nhân viên, rồi đối tác dừng hợp đồng khiến công ty đứng bên bờ vực phá sản. Bất lực trước tình cảnh đó, Hiền đứng nhìn công sức bao nhiêu năm xây dựng công ty của mình đổ xuống sông xuống biển hết.

Anh chính là vị ân nhân giấu mặt đã bỏ tiền ra giúp tôi vực dậy công ty ư?? (ảnh minh họa)

Đúng lúc đó thì có 1 người giấu mặt sẵn sàng cho Hiền vay 1 khoản tiền cực lớn lãi suất thấp để cô trả nợ, vực dậy công ty. Không biết người đó là ai mà sẵn sàng chi tiền cho Hiền mà không chịu lộ mặt thì Hiền chấp nhận mất công ty cũng không chịu nhận số tiền đó.

Đòi gặp mặt mãi thì Hiền choáng váng trước người đàn ông chừng hơn 40 tuổi, khá phong độ dắt theo đứa con nhỏ tới gặp Hiền.

– Anh chính là vị ân nhân giấu mặt đã bỏ tiền ra giúp tôi vực dậy công ty ư??

– Là tôi, nhưng từ ân nhân đúng với cô hơn. Cô nhận ra đứa bé này chứ??

– Xin lỗi tôi không nhận ra nó, anh là ai??

– Tôi là con trai bà cụ bán rau 5 năm trước cô đã tặng con trai tôi hộp sữa. Nhờ hộp sữa đó của cô mà con tôi đã khôn lớn và không phải chết vì đói. Thời gian ấy, gia đình tôi có chút biến cố, tôi ra nước ngoài để lại mẹ và con ở lại với vợ.

Ai ngờ cô vợ độc ác ấy đã đuổi mẹ tôi và thằng bé ra khỏi nhà không 1 xu dính túi. Lúc tôi quay lại thì mẹ tôi đã hấp hối và trăn trối lại mọi việc với tôi. Bà nói phải tìm cô để trả ơn và giờ thì tôi đã tìm được cô, đã làm được nguyện vọng cuối đời của bà.

– Trời ơi, bà cụ bán rau đã mất rồi ư?? Đây là thằng bé năm sao?? Không thể tin được.

– Giờ thì cô an tâm nhận số tiền đó rồi chứ?? Tôi chỉ cho cô vay thôi, không cho không đâu nên cô phải làm ăn thế nào để công ty phát triển trả tiền cho bố con tôi nhé.

– Tôi sẽ trả nợ bố con anh sớm nhất. Cảm ơn anh, giờ thì anh có thể đưa tôi đến thăm mộ bà cụ được không?? – Được.

Sau lần đó, Hiền và người đàn ông kia thân nhau hơn. Họ luôn tương trợ nhau trong công việc. Nhờ sự giúp đỡ của người đàn ông đó mà sau 1 thời gian công ty Hiền lại ổn định đâu vào đó.

Và điều đáng mừng hơn cả là họ lại nảy sinh tình cảm với nhau. Bởi thế, trên đời này nhiều điều bất ngờ lắm. Cứ làm điều tốt đi rồi sau này bạn ắt sẽ được trả ơn xứng đáng.

Vậy nên cũng nói, cuộc đời hãy cho đi, rồi sẽ nhận lại được những gì bạn xứng đáng…

Sưu Tầm

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook