Liệt giường sau hai lần nhập viện, phục hồi kỳ diệu nhờ Đại Pháp

Sau hai lần nhập viện mổ thoát vị đĩa đệm, tôi nằm liệt giường, lại thêm chứng tiểu đường, hàng ngày uống thuốc như thay cơm, nhiều lúc không muốn sống nữa. Thật không ngờ cơ duyên với Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi phục hồi thật kỳ diệu, tôi xin được chia sẻ với mọi người trải nghiệm này.

Giấy ra viện thứ nhất

Giấy ra viện đầu tiên của Bệnh viện chấn thương chỉnh hình S ghi:
“Vào viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 12 tháng 10 năm 2007. Ra viện lúc 15 giờ ngày 27-10-2007. Bệnh nhân đã được giải ép lối sau cùng với cố định dụng cụ do thoát vị đĩa đệm L1 và L2.”

Trước lúc mổ thoát vị đĩa đệm tôi là một người đàn ông rất khoẻ mạnh, nặng 75kg, cao 1m72, tôi hay tập thể dục và đi bộ đều đặn buổi sáng và buổi tối, lâu lâu đánh bóng bàn hay là đi bơi, không ngờ tai bay vạ gió từ trên trời xuống.

Ban đầu tôi hiện những cơn đau âm ỉ vùng thắt lưng. Tôi chủ quan, chỉ uống thuốc giảm đau và tăng cường đi bộ. Đến lúc đau nhiều hơn tôi nghe giới thiệu “thần y” lại là vị giáo sư cấp II, có phòng mạch “hoành tráng” tại ngã tư Bảy Hiền, tôi đến khám với tất cả sự tin tưởng.

Bác sỹ cũng nhìn vào phim X quang nói mấy câu và kê thuốc. Bác sỹ khuyên tôi nên đi bơi. Tôi càng phấn chấn. Nhưng bơi một thời gian tôi trở thành như một con sứa bị vứt lên bờ. Những cơn đau bắt đầu hành hạ dữ dội. Tôi trình bày thì vị bác sỹ cho giấy đi chụp MRI.

Tôi chụp, đưa phim về cho bác sỹ thì vị này nhìn tôi như từ trên trời xuống. Ông ta từ chối thẳng là không xem phim MRI. Lại nhờ bạn bè, tôi đến bệnh viện chấn thương chỉnh hình S, người ta lại giới thiệu tôi đến chầu chực ở phòng khám tư của một vị tiến sỹ ở Gò Vấp để có phiếu “Kết quả chẩn đoán điện cơ”. Đó là ngày 08/10/2007, bốn ngày sau đó tôi được nhập viện.

Như vậy sau 15 ngày mổ, qua bác sỹ Trần Quảng Y tôi “được” đóng vào 4 chiếc đinh ở xương sống nơi thắt lưng và về nhà hồi phục lần lần. Hiển nhiên là phải tập luyện rất nhiều, uống thuốc Tây từng toa từng toa hằng mấy tháng trời, ăn uống tẩm bổ đủ loại mới hồi sức.

Sau lần mổ này, sức khoẻ tôi xuống sức, dường như ngồi một chút là phải nằm. Vậy mà cuôc sống mưu sinh bắt buộc tôi phải di chuyển nhiều để đi dạy học. Bắt đầu từ đây, tôi gắn chặt với những quyển sổ khám bệnh.

Cứ 2 tuần là phải chuẩn bị cho cái ngày “đặc biệt” này; Dậy sớm, ăn uống, lấy số… rồi chờ đợi. Có khi mất cả ngày mới có túi thuốc từ Bảo hiểm y tế mang về. Đủ thứ bệnh: nào là huyết áp cao, mỡ máu, sỏi thận, giãn tĩnh mạch, đau đầu kinh niên, mất ngủ thường xuyên…

Ngoài thuốc Tây còn uống thêm thuốc Bắc. Những chiếc ấm để sắc thuốc cho tôi cũng không biết bao nhiêu cái. Rồi lại thuốc Nam lá này, rễ nọ, rồi thì chế độ ăn kiêng… mà hình như càng nghĩ càng lo về bệnh thì bệnh lại càng đến nhiều hơn.

Có những lúc tôi cũng hoảng, không biết mình bệnh thật hay bệnh tưởng! Tính tình của tôi cũng hay đổi theo. Luôn cáu gắt vô cớ, luôn thấy bứt rứt khó chịu. Đặc biệt, trái gió trở trời, 4 cái đinh ở xương sống trở thành máy báo thời tiết hành thân tôi ướt sũng mồ hôi.


Ảnh: Học viên Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) luyện bài Công Pháp thứ nhất.

Giấy ra viện thứ hai.

Cứ ngỡ tai hoạ mổ xương sống L1 – L2 là đại kiếp nạn của đời mình. Ai ngờ… sau 6 năm tôi lại có thêm chiếc Giấy ra viện thứ 2 cũng do bệnh viện S cấp.
“Vào viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 29-3-2012. Phương pháp điều trị: Giải ép + hàn liên đốt N8-N9 + cố định dụng cụ lối trước”.

Hoá ra địa ngục mà tôi có dịp chứng kiến mấy năm trước chưa phải là tầng cuối cùng.

Có ai học được chữ ngờ! Lần này cơn bệnh nó ngấm ngầm. Nó cứ đau tê tê và nặng 2 bắp chân. Tuyệt đối không đau trực tiếp tại xương sống như lần trước. Tôi đã đề nghị bác sỹ xem lại cho tôi cái lưng, bởi trước đó tôi đã suýt “tiêu đời” vì nó.

Chụp mấy lần X quang rồi siêu âm Doppler màu mạch 2 chi dưới, bác sỹ khẳng định tôi đang nặng dần bệnh Dãn tĩnh mạch nông hạ chi 2 bên. Theo lời khuyên, tôi ra nhà thuốc mua thuốc đặc trị tốt hơn mà bảo hiêm Y tế không có; mua tất, vớ chống giãn tĩnh mạch để mang thường xuyên.

Bệnh vẫn cứ tiến triển ở chân. Tôi lại nghe lời bạn bè giới thiệu đến Phòng chẩn trị Đông y nổi tiếng ở quận Tân Phú châm cứu, bốc thuốc về uống…nhưng không kết quả. Lại có người bạn chở tới vị “thần y” người Hoa danh tiếng ở Q,11. Ở đây cũng chụp X quang, cũng bốc thuốc về ngâm rượu đắp.

Tôi nằm thuốc rượu được 5 ngày thì bị liệt luôn không dậy được. Tôi gọi điên liên tục cho thầy và ông ta có xuống thăm vào ban đêm. Tôi cám ơn ông là đã cho tôi một lời khuyên chí lí. Đó là phải vào ngay bệnh viện để mổ lưng.

Không tin được dù đó là sự thật! Tôi vẫn chưa chịu tin, vẫn quyết nằm thuốc rượu cho đủ hạn 12 ngày. Đến ngày 13 thì học trò cũ khiêng ra taxi đến vị bác sỹ quen để khám, ông ta xem phim MRI khẳng định là phải mổ. Tôi lại đề nghị vị bác sỹ lần trước đã mổ cho tôi thành công là bác sỹ Trần Quảng Y phẫu thuật đợt hai.

Ca mổ phức tạp hơn lần đầu. Bác sỹ phải mổ tử phía trước, phía xương sườn, cắt cả 3 xương, cắt luôn 1 chỏm xương để thay thế cho đĩa đệm. Hình như nó làm xáo động hết lục phủ ngũ tạng bên trong, cho nên khi xuất viện về tôi dường như chỉ nằm bất động. Chỉ cần người nhà lật người là y như rằng tim gan phèo phổi bị chao qua đảo lại trong cái bộ ngực đã ọp ẹo gãy xương, đứt dây chằng đau chịu khôn thấu.

Phải dùng ý chí và nghị lực phi thường để tập theo sự hướng dẫn trị liệu. Đau ghê gớm nhưng phải ráng, phải vượt lên chính mình. Chừng 1 tuần sau thì ngón chân cái đã ngo ngoe được. Sau đó, tôi có thể tự lật để chống tay ngồi dậy. Lạc quan vô bờ bến! Tưởng cứ tiến triển như vậy nhưng thật bất ngờ, một ngày ‘đẹp trời’ tôi đã nằm yên một chỗ. Và như một hệ quả của bệnh liệt, mông bắt đầu bị lở loét.

Bắt đầu những ngày bị tra tấn về tinh thần. Niềm hy vọng và tuyệt vọng cứ dằng co với nhau. Nhiều lúc không muốn sống nữa.

Cũng lưu ý rằng, từ khi ở bệnh viện về, tôi uống thuốc như thay cơm. Ngoài những thuốc trước đây bây giờ còn thêm thuốc tiểu đường, thuốc theo toa để điều trị.

Chỉ số cho phép của tiểu đường là 6,5 còn tôi là 12,5. Cứ tưởng rằng, đây chỉ là trạng thái nhất thời do rối loạn chức năng cơ thể, tôi thử dừng thuốc thì chỉ số lại tăng cao. Còn thuốc điều trị ca mổ thì cứ 2 tuần là lại đi mua một lần. Chẳng chuyên môn, chỉ biết hàng ngày uống 3 nắm thuốc.


Ảnh: Học viên Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) luyện bài Công Pháp thứ 5.

Cơ duyên gặp Đại Pháp nhiệm màu

Vào 1 ngày tháng 6/2012, sau 4 năm anh em không gặp nhau, chú K đến thăm tôi. Hai anh em chẳng nói gì nhiều. Nhìn tình cảnh tôi thế này còn có thể nói gì được nữa ! Khi chia tay chú có đưa cho tôi một cuốn sách mỏng màu hồng “Sức khoẻ là vàng” kèm theo đó là một bộ đĩa. Chú chúc tôi chóng bình phục và nói với tôi một câu như “mật ngữ”: “Nếu anh có duyên với Đại Pháp thì Sư Phụ sẽ chữa lành bệnh cho anh”.

Lướt qua mấy trang của cuốn sách mỏng, tôi vứt nó xuống giường và cho là nhảm nhí. Tôi cứ nghĩ chú K được ai đó nhét vào tay khi đi qua ngã tư rồi tiện thể đưa cho mình. Tôi xem đĩa thấy một người đang ngồi tập. Tôi bực mình và giận người đưa đĩa. Tôi đồ rằng chú em mình chắc là giận mình gì đó nên có ý khiêu khích.

Mà làm vậy trong tình huống của tôi như thế này thì quá ư tàn nhẫn! Tôi gọi điện nói đại ý ‘Chú biết tôi bị liệt, không đứng được sao lại đưa tôi nhìn đĩa hình người tập?”; Chú K cười nói rằng, đĩa ấy là giành cho bác sau khi khoẻ để tập. Chú nói là hãy đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân” của Sư Phụ cũng có thể khỏi bệnh.

Tôi tò mò tìm trong cuốn Sức khoẻ là vàng số điện thoại nào đó và gọi cho cô C. Tôi cảm nhận được giọng nói qua điện thoại là một người đàng hoàng, dễ mến, dễ gần. C đã nhờ người bạn ở gần nhà tôi đem sách và nói cho tôi một vài điều tôi chưa rõ.

Tôi đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân rất say mê. Đọc liền một mạch. Cảm nhận đầu tiên của tôi liên tưởng tới là việc chữa bệnh của chúa Jêsu, là những phép thần thông của Mục Kiền Liên mà người ta nói là sự thật. Bởi trước đây tôi luôn cho đó là “mê tín”, là hoang đường.

Gấp sách lại, tôi cố hình dung mình đã đọc được gì trong sách. Nhưng tôi không nhớ một nội dung nào…

Tôi quyết định đọc lại lần thứ 2. Tuy nhiên, như có ai đó ngăn cản. Tôi phải dùng ý chí để đọc. Quả là, đọc xong trang cuối cuốn sách tôi thở phào nhẹ nhõm, dường như đã đi qua một “chuyến xe bão táp”, nhiều ổ gà, ổ voi, nhiều phiền toái và rồi cũng đến đích. Tôi còn phát hiện ra rằng khi tôi đọc sách thì không có cảm giác đau đớn nữa.

Tôi đọc lần thứ 3, thứ 4 dễ hơn, bắt đầu hiểu một số vấn đề và cảm nhận được sự hứng thú, sự nghiêm túc từ Pháp.

Thật kỳ lạ, chỉ một thời gian rất ngắn, tôi đã lật người qua lại dễ dàng, không thấy nhói đau; tôi tự bò dậy, ngồi dậy và bắt đầu đứng lên.

Con gái tôi trước đó đã được các cô ở điểm tập ngoài công viên dạy cho các bài công Pháp. Đúng ngày 16/7/2012, con đã “dạy” cho cha luyện Công.

Đúng ra, mấy ngày đầu, tôi chỉ tập bài thứ 2. Sau đó tôi cố ngồi thẳng lưng, 2 chân buông thõng xuống giường để luyện bài tĩnh công bài thứ năm. Khi tập có lúc tôi cảm nhận được nguồn năng lượng thật kỳ diệu. Nó chuyển động từ dưới 2 bàn chân.

Khoảng chừng 1 tháng khổ luyện 2 động tác ấy, tôi đã chứng kiến được câu chuyện thần thoại về bản thân mình.

Trước hết, từ trên thắt lưng trở xuống, khi bị liệt thịt đã teo hết chỉ còn da lèo nhèo bọc 2 cái xương chậu và xương chân. Vậy mà giờ đây chúng đã được gần chục ký thịt đắp đầy đặn trở lại. Tôi lại có bắp, có đùi, có mông căng thịt như ngày nào.

Thứ 2 là, cánh tay trái của tôi vốn bị teo lại, nhức nhối khôn thấu, người ngoài chạm vào như chạm vào cục nước đá. Cánh tay ấy luôn phải bóp dầu nóng thì mới dịu đau. Vậy mà, những cơn đau biến mất lúc nào; da thịt bù đắp khiến nó đầy đặn.

Và lúc này, nếu đặt hai cánh tay bên nhau thật khó mà phân biệt được sự sai khác về kích thước, về mày sắc hồng nhuận, vế độ nóng của da thịt. Chính tay trái hồi phục mà 2 vai cùng những đốt sống cổ cũng hết đau nhức. Bệnh đau đầu thường xuyên cũng không còn xuất hiện nữa.

Thứ 3 là, khi bị liệt nằm một chỗ, tôi từng mơ ước ngồi được xe lăn để di chuyển trong những ngày còn lại của cuộc đời. Vậy mà giờ đây tôi đã đi lại tự nhiên trong nhà mình. Thậm chí khi đi cầu thang tôi cảm thấy như có ai đẩy mình lên nhẹ nhàng.


Ảnh: Pháp Luân Công tại New York – Mỹ

Ngày đầu tiên tôi rời khỏi nhà là tôi lên ngay máy bay về quê làm mộ cha ở Hà Tĩnh trước sự ngỡ ngàng của bà con họ hàng. Mọi người không ai nghĩ có thể có sự hiện diện của người con trai trưởng trong dịp này nữa.

Thứ 4 là, sau một tuần đi ngoài phân lỏng và mấy ngày đau đầu khủng khiếp tôi đã dừng tất cả các loại thuốc. Không chỉ là “thuốc” theo cách nghĩ thông thường mà gồm tất cả các loại sản phẩm thực phẩm chức năng như viên tăng chất xơ, viên can-xi, viên sữa … tôi đem cho hết.

Ngay cả thói quen ưa dùng dầu gió xanh để bôi mũi, bôi da khi muỗi đốt, tôi cũng không dùng.

Việc đi cầu ban đầu phân rất thối nhưng kết thúc là phân khô và nhẹ; nó như phân dê, đen và nổi trên mặt nước. Nó không có mùi hôi thối như trước.

Việc đau đầu làm tôi cảm giác như Tôn Ngộ Không bị xiết vòng kim cô khi bị Đường Tăng đọc thần chú vậy. Đau cứ như siết vào, như muốn lòi con mắt. Tôi đã nói người nhà mua cho 6 phần thuốc liều cao định uống trong 3 ngày. Mới uống lần thứ nhất, cơn đau không giảm mà lại đau hơn.

Tôi đang chuẩn bị uống liều thứ 2 vào buổi sáng thì cô H – người đưa sách cho tôi – bất ngờ ghé vào thăm “nhân tiện đi ngang qua”. Mải nói chuyện với H và được cô giở sách chỉ cho đoạn Sư Phụ nói về việc thanh lọc bệnh, tôi không uống thuốc nữa.

Cả ngày, rồi đêm hôm ấy tôi “quên” không uống mọi thứ thuốc khác mà lại ngủ ngon lành. Cho nên, sáng hôm sau tôi quyết định “quên” luôn thuốc. Kể từ đây ly khai với thuốc!

Không gì hạnh phúc bằng một người bệnh vừa hết bệnh mà không bị ám ảnh bởi thuốc thang!

Thực ra, khi viết những dòng này, tôi biết rằng cái phần đáng viết dài tôi lại viết ngắn. Nhưng những huyền diệu mà Pháp Luân Đại Pháp mang lại cho mỗi người đã được kể rất tỉ mỉ trong các bài chia sẻ. Tôi chỉ muốn góp thêm một câu chuyện thần thoại trong bao nhiêu thần thoại khác.

Điều tôi muốn viết nhiều hơn ở ngay phần đầu là về những phiền toái, rắc rối, thậm chí là những khổ đau tuyệt vọng vì bệnh tật… Mong những ai đọc mấy trang này cảm nhận được cái vòng bế tắc, cứ “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”.

Hãy tin rằng có một thế giới thân tâm an lạc, một thiên đường đang mở trên mặt đất này, có một thế giới Tịnh Độ, đem lại bao hạnh phúc và may mắn đang ở trước mắt bạn. Thế giới ấy là Pháp Luân Đại Pháp. Vấn đề là bạn có hữu duyên không, có nghiêm túc phi thường để bước vào đó tu luyện tâm tính không?

Tôi tin rằng, khi bạn đang đọc những bài viết như thế này, bạn là người đã có duyên lành gặp Đại Pháp. Phần còn lại là lựa chọn của chính bạn.

Tôi nguyện đi theo con đường tu luyện mà Sư Phụ đã an bài cho tôi, tôi trân quý vô cùng cơ duyên được đắc Pháp. Con xin tạ ân Sư Phụ, Người đã ban cho con chiếc thang lên trời cứu cả đời con.

Thái Quang Vinh
Nguồn: FB Khỏi Bệnh Thần Kì nhờ Tu luyện Pháp Luân Công

Thông tin thêm về tác giả:  Thái Quang Vinh – giáo viên ở Cần Thơ – Điện thoại: 09160037*1 (Xin phép ẩn một số bằng dấu * để tránh các cuộc gọi nháy, tôi sẵn sàng chia sẻ trực tiếp, ai thực sự muốn tìm hiểu thêm thì sẽ dò gọi được).

CHÚ Ý:

Pháp Luân Đại Pháp, còn gọi là Đại Pháp hoặc Pháp Luân Công, là Pháp môn tu luyện với mục đích tìm về nguồn gốc chân thực của sinh mệnh.

Pháp Luân Đại Pháp là Pháp môn tu luyện thuộc hệ thống Phật gia, không phải là Phật giáo và cũng không liên quan đến tôn giáo.

Pháp Luân Đại Pháp không phải để chữa bệnh, việc khỏi bệnh thần kỳ chỉ là hiệu quả có được khi chân chính tu luyện, không thể lấy đó làm mục đích.

Pháp Luân Đại Pháp phù hợp với mọi lứa tuổi và tầng lớp xã hội, phù hợp với cuộc sống xã hội hiện đại. Việc tu học là hoàn toàn tình nguyện, không ghi danh, không thu lệ phí.

Hiện Pháp Luân Đại Pháp có mặt trên 140 quốc gia, vùng lãnh thổ, đem lại lợi ích to lớn cả về thể chất và tinh thần cho hàng trăm triệu người, nhưng vẫn bị đàn áp phi lý vô nhân đạo tại Trung Quốc, trái với các công ước quốc tế về quyền con người.

>> Điều Kỳ Diệu này có thể bạn chưa biết

Một quyển sách vô giá

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook