Câu chuyện lịch sử: Pha-ra-ông và người Ai Cập bức hại Do Thái giáo và hậu quả*

Ôn dịch là trời phạt, trong lịch sử đã từng triển hiện

Người Do Thái bị đối xử hà khắc thời Pha - ra - on Ai Cập Người Do Thái bị đối xử hà khắc thời Pha – ra – ông Ai Cập

Ôn dịch là một màn thê thảm, vô vọng nhất trong nhân gian. Người cổ đại đại bộ phận đều biết ôn dịch là trời khiển trách, trời phạt, cho nên phải bái trời sám hối, khom mình tự xét lại mình, sửa lỗi hành thiện. Trong “Kinh Thánh – rời khỏi Ai Cập” có kể về câu chuyện lịch sử vào khoảng thế kỷ 13 trước Công Nguyên, Moses đã cứu những người nô lệ Israel khỏi Ai Cập, trở về nước cũ. Trong đó có nói đến “mười tai ương của Ai Cập”, đó là vua Pha-ra-ông của Ai Cập cổ tà ác đối địch với chính Thần, nên mang đến cho Ai Cập mười lần trời phạt, trong đó có ba lần là ôn dịch.

“Thần giáng mười tai họa, xem ai có thể thức tỉnh?”

Moses lấy danh nghĩa của Thần yêu cầu mang những người Israel mà tin vào Thần cùng rời khỏi Ai Cập, điều Pha-ra-ông tin vào là những tà thần bản địa với các loại hình dạng của thú, ông ta không muốn mất đi những người Israel làm nô lệ cho mình nên không đồng ý. Moses chỉ có thể là triển hiện thần tích, thông qua việc giáng tai họa, để khiến cho Pha-ra-ông và người Ai Cập tỉnh ngộ, mà tuân theo ý chí của Thần.

(1) Tai họa dòng nước máu: Thần trượng của Moses ở trước mặt mọi người đánh vào nước sông, nước sông Nile liền biến thành máu, đã chết rất nhiều cá. Sông Nile là con sông thần của Ai Cập, trước mặt chính thần lại trông thật ảm đạm! Cả nước khủng hoảng, Pha-ra-ông kinh sợ nhưng vẫn không cho qua. Tròn 7 ngày sau, nước bắt đầu biến thành xanh như lúc đầu, Pha-ra-ông ương ngạnh, cho rằng họa nước máu chỉ là ngẫu nhiên.

Nước sông Nile biến thành màu đỏ máu Nước sông Nile biến thành màu đỏ máu

(2) Tai họa trùng xanh: Thần trượng của Moses lại lần nữa ở trước mặt mọi người đánh vào nước sông, ếch xanh leo lên bờ đầy khắp toàn Ai Cập, tiến vào hoàng cung, lên phòng ngủ. Đây cũng là đang cảnh cáo người Ai Cập nên từ bỏ tà thần, nhận thức chính Thần. Pha-ra-ông khiếp sợ, đáp ứng với Moses, kết quả những ếch xanh xâm nhập đều chết hết, mùi tanh hôi ngập tràn. Pha-ra-ông thấy tai họa tiêu mất rồi, lại bội bạc trở mặt.

Tai họa trùng xanh Tai họa trùng xanh

(3) Tai họa ghẻ rận: Thần trượng của Moses trước mặt mọi người đánh vào mặt đất, khắp đất liền sinh ra ghẻ rận. Người Ai Cập không có chỗ ẩn nấp, ngứa ngáy không chịu được, nhưng Pha-ra-ông vẫn cứng đầu không thay đổi.

(4) Tai họa bọ hung: Hiện nay đại bộ phận đều phiên dịch thành “tai họa nhặng xanh”, tôi tra xét được cảnh tượng lịch sử, thấy được đó không phải nhặng xanh, mà là bọ hung. Bọ hung lấy phân làm thức ăn, có thể từ không thành có cuốn ra cục phân, được người Ai Cập tôn sùng là thánh giáp trùng, có những bùa hộ thân của người Ai Cập chính là hình dạng của con bọ hung. Lần này là lấy thần trùng mà người Ai Cập sùng bái mà giáng tai họa, cũng là cảnh cáo người Ai Cập hãy từ bỏ tà thần, nhận thức chính Thần. Bọ hung bò đầy mặt đất Ai Cập, vào sân vào nhà, Pha-ra-ông sợ quá, đáp ứng với Moses, cầu ông hãy để cho “thánh trùng” rời khỏi Ai Cập. Tai nạn rút đi, Pha-ra-ông lại ương ngạnh, vẫn không để cho đi.

(5) Lần ôn dịch thứ nhất: Dịch bệnh gia súc. Moses cảnh cáo Pha-ra-ông, Pha-ra-ông không nghe, ôn dịch xảy đến, gia súc của tất cả người Ai Cập đều mắc dịch nặng, tổn thất rất nặng nề, nhưng Pha-ra-ông vẫn không hối cải.

Ôn dịch gia súc Ôn dịch gia súc

(6) Lần ôn dịch thứ hai: Dịch mụn nhọt. Khi Ai Cập tế thần, thường lấy tro rắc lên không trung, cho rằng như vậy là có thể tiêu tai giải họa. Còn Moses lần này rắc lên không trung tro của lò, tro bụi rắc xuống, trên thân của người Ai Cập, gia súc mọc mụn nhọt, thống khổ dị thường, Pha-ra-ông lại tà tâm ương ngạnh hơn.

Cả Ai Cập chìm trong bóng tối và tai họa Cả Ai Cập chìm trong bóng tối và tai họa

(7) Tai họa mưa đá: Moses trước mặt mọi người lấy trượng chỉ lên trời, trời liền nổi sấm sét làm mưa đá, mưa đá làm hỏng tất cả mùa màng, làm thương tổn người và súc vật, chỉ có những nơi ở của người Israel là không bị mưa đá. Pha-ra-ông thất kinh, trên miệng nhận tội, cầu Moses khai ân, nhưng tai nạn ngừng rồi, thì Pha-ra-ông lại diễn trò cũ nuốt lời, lại đối địch với chính Thần.

(8) Nạn châu chấu: Moses lại lần nữa đưa ra cảnh cáo, Ai Cập bị châu chấu phô thiên cái địa, ăn sạch màu xanh trên mặt đất. Pha-ra-ông tìm đến Moses cầu xin, nhưng sau khi Moses cầu Thần dừng tai họa, Pha-ra-ông vẫn cứ nuốt lời.

Tai họa châu chấu Tai họa châu chấu

(9) Tai họa hắc ám: Người Ai Cập sùng bái thần mặt trời, thần trượng của Moses trước mặt mọi người hướng lên không trung, mặt trời bị ẩn đi, khắp nơi Ai Cập tối đen trong ba ngày. Đó vẫn chỉ là cảnh cáo người Ai Cập, cần phải nhận thức chính Thần, nhưng Pha-ra-ông chỉ cho phép Moses mang người Israel đi, chứ không được mang theo súc vật, đi về nơi hoang dã mà không có súc vật, thì không có gì ăn, cũng bằng như là tự tìm con đường chết. Moses không đồng ý, Pha-ra-ông lại nói nếu lại gặp lại Moses thì sẽ giết không tha.

(10) Ôn dịch lần thứ ba: Tai họa ‘con đầu’. Moses dự ngôn rằng tử thần sẽ đến mang đi tất cả ‘con đầu’ của người Ai Cập – con trưởng của những người mẹ, con đầu của súc vật, và bảo cho người Israel suốt đêm bôi máu cừu lên khung cửa, làm dấu hiệu bỏ qua cho tử thần biết, đây chính là nguồn gốc của ngày lễ vượt qua. Kết quả tất cả con trưởng của người Ai Cập đều bị chết, đứa con của Pha-ra-ông cũng nằm trong đó. Khắp nơi khóc than, Pha-ra-ông kinh sợ, không cách nào khác đành để người Israel rời đi.

Tai họa con đầu Tai họa con đầu

 “Rẽ nước biển đỏ Thần tích đại hiển – bức hại chính tín tự hãm vào tử lộ”

Mất đi trăm vạn nô lệ rồi, Pha-ra-ông Ai Cập và các đại thần của ông ta lại hối tiếc. Pha-ra-ông thống lĩnh đại quân, đem theo tất cả chiến xa của Ai Cập, đi truy sát người Israel, một mạch đuổi đến bờ biển đỏ. Moses thi triển thần thông rẽ nước biển – mọi người đều cho đó là Thần đang thi triển thần lực, tôi nhìn thấy kỳ thực đó đều là công năng thần thông của bản thân Moses, ông ta hỏi Thần: “Tôi có thể thi triển như vậy không?” Nếu như chủ Thần không cho phép, Moses cũng không thi triển được, được cho phép mới có thể công khai triển hiện đại thần tích được.

Thánh Mose triển hiện Thần tích "rẽ nước biển đỏ". Cơ hội cho người Ai Cập không còn Thánh Mose triển hiện Thần tích “rẽ nước biển đỏ”. Cơ hội cho người Ai Cập không còn

Lúc trước Moses thi triển đều chỉ là tiểu năng tiểu thuật, giống như làm ảo thuật vậy, hoặc tựa hồ là sự kiện ngẫu nhiên, ví như ôn dịch tới đột ngột, dạy cho những người Ai Cập không tin vào chính Thần bài học, khiến họ quay lại con đường đúng đắn. Nhưng cũng có rất nhiều người Ai Cập chấp mê bất ngộ, tuyên bố cứ phải tận mắt nhìn thấy Moses thi triển đại thần tích thì mới tin – điều này và những người cứ khăng khăng phải nhìn thấy Đại Pháp và Sư phụ thi triển thần tích cho họ thì mới tin vào Pháp, mới đình chỉ bức hại kia thì cũng cùng một tâm lý – cứu người chỉ có thể là ở trong mê mà cứu, tuyệt đối không thể dùng thần tích phá mê, một khi thần tích đại hiển, thì nhất định là lúc việc cứu người kết thúc, báo ứng ập đến.

Biển đỏ bị Moses rẽ ra thành bức tường nước ba mặt, lộ ra mặt cát ở đáy biển. Đó không phải như bức tường nước hai mặt ở trong điện ảnh, không phải là một con đường lớn ở đáy biển thông thẳng tới bờ bên kia, lúc bấy giờ căn bản không nhìn được bờ bên kia. Đối với người Israel mà nói, đằng sau có quân đội Ai Cập là tử lộ, hai bên không có đường, phía trước là bức tường cao bằng nước biển không ngừng rút lui, cuối cùng có thể đi đến đâu đây? Trừ Moses ra, không ai biết được, chỉ có dựa vào tín niệm đối với chính Thần mà đi về phía trước.

Nhìn thấy thần tích như vậy, tất cả truy binh của Ai Cập đều tỉnh ngộ, đều biết rằng đây là Thần thật sự đã tới rồi – nhưng vì sao họ vẫn còn nghe theo quân lệnh, truy đuổi tới đáy biển để giết người Israel? Bởi vì Thần đã không còn cho họ cơ hội nữa. Trước kia trời trách phạt hết lần này lần khác, đã cấp cơ hội quá nhiều rồi, lúc này nhìn thấy thần tích đại hiển mới tỉnh ngộ thì không tính, những người đối địch với chính Thần, bức hại đến cùng như thế này, đối với Thần mà xét thì là những người xấu nhất, phải đào thải toàn bộ, cho nên đều bị ma quỷ thúc giục xuống biển đỏ, ma quỷ thao túng họ đều muốn đào thải họ. Cuối cùng người Israel lên bờ, biển đỏ khép lại, quân lính Ai Cập bị nhấn chìm xuống đáy biển.

Bức “The Crossing of the Red Sea”, 1481, mô tả cảnh đội quân đuổi theo Moses chìm trong biển đỏ (Họa sĩ: Biagio d’Antonio) Bức “The Crossing of the Red Sea”, 1481, mô tả cảnh đội quân đuổi theo Moses chìm trong biển đỏ (Họa sĩ: Biagio d’Antonio)

Rất nhiều người trong đám quân lính này vào 10 lần thiên tai, cũng sớm biết được tín ngưỡng của người Israel là chính tín, minh bạch rằng những thần mà người Ai Cập lúc đó tin vào là tà thần do con người tạo ra – nhưng trong tâm minh bạch thì không tính, hành vi mới là triển hiện ý nguyện thật sự. Họ lấy cớ rằng bản thân là quan, là quân nhân, không thể không phục tùng mệnh lệnh, cho dù là mệnh lệnh tà ác, cho nên cứ luôn trái lương tâm mà nghe theo Pha-ra-ông hành ác, cuối cùng tự hãm vào tuyệt lộ, mất đi sinh mệnh.

Ngày nay rất nhiều người chẳng phải cũng như vậy sao? Biết rõ là Pháp Luân Công tốt, cũng vẫn vô tình hay cố ý phụ họa theo ĐCSTQ bức hại, lấy cớ là phục tùng mệnh lệnh, lợi ích cá nhân lớn hơn lương tri, kết quả cuối cùng sẽ ra sao? Người Ai Cập cổ đã từng diễn. Nếu như có thể sớm tỉnh ngộ, sớm sửa chữa lỗi lầm, thì sẽ có thể nắm được sinh cơ, cũng không uổng phí màn kịch lớn của lịch sử này.

Trích từ “Từ thiên tượng cổ kim thấy được tiến trình kéo dài của tu luyện Chính Pháp (phần 9)” trên Minh Huệ net

(*): Tiêu đề do Ad đặt lại

Một quyển sách vô giá

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook