Đợi chờ nghìn năm dưới gốc bồ đề , chỉ vì muốn nhìn nhau một thoáng

Sống ở đời, gặp nhau là vì có duyên, xa nhau bởi hết duyên, hết thảy đều nên thuận theo tự nhiên. Thay vì nuối tiếc quá khứ, mong ước tương lai, thì hãy sống vì phút hiện tại, cuộc đời của bạn ý nghĩa chính ở lúc này.

dovn7W-20180203-doi-duoi-goc-bo-de-ngan-nam-chi-vi-muon-nhin-nhau-mot-thoang (1)Đức Phật nói 500 lần quay lại nhìn nhau từ đời trước, mới đổi lại một lần lướt qua nhau trong kiếp này. (Ảnh: Isenpai)

Trước nay tôi vẫn luôn tin tưởng vào một câu nói của Đức Phật: “Bất kể con gặp ai, họ đều là người nên xuất hiện trong cuộc đời của con, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, họ nhất định sẽ dạy cho con một điều gì đó”.

Cho nên tôi tin rằng, bất kể là tôi đến nơi nào thì đó chính là nơi tôi cần phải đến, trải nghiệm những việc tôi cần trải nghiệm và gặp gỡ những người tôi cần gặp gỡ.

Ngày hôm qua như một cảnh đẹp, nhìn thấy, rồi cũng sẽ phai nhạt. Thời gian như vị khách qua đường, ghi nhớ rồi, lại chợt lãng quên. Cuộc sống như một chiếc phễu, đắc được, rồi cũng mất.

Trên thế gian không có sự tình bất bình, chỉ có những trái tim bất bình. Đừng oán trách, đừng sân hận, hết thảy đều coi nhẹ, chuyện cũ như mây khói.

Cho dù nhìn rõ một người, đâu cần phải vạch trần họ? Ghét bỏ một người hà tất phải trở mặt? Cuộc sống luôn có những người ta nhìn không thuận mắt, cũng giống như người khác không thuận mắt khi nhìn chúng ta.

Trưởng thành không phải ở vấn đề tuổi tác, mà là biết cách buông bỏ, học được viên dung, hiểu được không tranh giành.

nhân duyên, đức Phật, cây bồ đề,

Ngày hôm qua như một cảnh đẹp, nhìn thấy, rồi cũng sẽ phai nhạt nhạt. Thời gian như vị khách qua đường, ghi nhớ rồi, lại chợt lãng quên. (Ảnh: Pinterest)

Có chút khổ tâm cũng chẳng cần kêu than, không phải là không có cảm giác, mà hiểu rằng nói hay không cũng đâu thay đổi được gì; có những nỗi đau âm ỉ, không phải ta chẳng để tâm, mà là ta hiểu rằng nó sẽ dần dần hồi phục. Cuộc sống giống như một chén nước, còn thống khổ tựa như những hạt bụi rơi vào trong nước vậy.

Không có ai ở trên đời mà cuộc sống luôn tràn ngập niềm vui hạnh phúc, sẽ luôn có thống khổ giày vò tâm hồn chúng ta. Chúng ta có thể lựa chọn cách bình tâm trở lại, dần dần lắng lại những nỗi đau.

Nếu như luôn không ngừng khuấy chúng lên, thống khổ sẽ tràn ngập cuộc sống của chúng ta. Cho nên, không loạn với tâm, không khổ với tình, không sợ tương lai, không nhớ quá khứ, lòng mới an, tâm mới tĩnh, trí mới rộng mở thênh thang.

Nhân sinh, nào có việc mọi thứ đều như ý; cuộc sống, sao có thể mọi thứ đều hài lòng.

Không so sánh với kẻ tiểu nhân, bởi lẽ điều này không đáng.
Không so sánh với bản thân, bởi lẽ mình sẽ chẳng bị tổn thương.
Không so sánh với quá khứ, bởi chúng đã lùi về dĩ vãng.
Không so sánh với hiện thực, bởi lẽ cuộc sống vẫn luôn tiếp tục.

Bởi vì thiện lương, cho nên tha thứ; bởi vì trách nhiệm, cho nên gánh vác; bởi vì coi nhẹ mà đời yên vui; bởi vì buông bỏ nên tâm mình hạnh phúc.

Đối tốt với chính mình, cần phải dụng tâm; đối tốt với người khác, cần phải quan tâm. Đời người đâu thể mọi chuyện đều như ý, cuộc sống đâu thể luôn thuận lòng. Dán mắt vào người khác, phiền não sẽ dậy sóng. Nhìn vào bản thân, trí huệ mới nảy sinh.

Tha thứ cho người khác sẽ biết cách làm người. Tỏ tường bản thân sẽ biết cách làm việc. Con người chẳng thể chịu đựng nổi thử thách nên đừng tùy tiện khảo nghiệm người khác.
Bước vào trái tim người khác rất khó, bước vào trái tim mình lại còn khó hơn. Tâm chưa định, thì hết thảy đều bất định, tâm đã định, thì hết thảy đều sẽ định. Tâm tĩnh thì trí huệ sinh, tâm loạn thì ngu kiến khởi.

nhân duyên, đức Phật, cây bồ đề,

Dưới gốc cây bồ đề, ai cất giọng trong trẻo hát một khúc ca, phong bế lại những câu chuyện xưa cũ. (Ảnh: Pixabay)

Đức Phật nói, kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại, mới đổi được một lần gặp thoáng qua trong kiếp này. Tôi cầm một chiếc đèn le lói trước tượng Phật, lạc vào cõi hồng trần kiếm tìm duyên nợ trong đời này suốt cả nghìn năm.

Đứng trước tòa tháp nghìn tầng, trước pho tượng Phật bạn đã thệ ước ba đời ba kiếp sinh tử như hoa sát cánh, như chim liền cành.

Đứng trước tòa tháp nghìn tầng, trước pho tượng Phật bạn đã thệ ước ba đời ba kiếp nhân duyên của chúng ta là định mệnh.

Thắp một ngọn đèn, tôi cầm chiếc bút, vẽ nên vẻ đẹp của bạn, lưu lại hương thơm ba nghìn năm trong những đóa hoa.

Thắp một ngọn đèn, tôi lạc giữa giấc mơ cô quạnh. Bạn thoáng quay đầu nhìn lại nhoẻn miệng cười, để lại mình tôi nghe khúc ca ai oán trong làn gió thoảng.

Dưới gốc cây bồ đề, ai cất giọng trong trẻo hát một khúc ca, phong bế lại những câu chuyện xưa cũ.

Dưới gốc cây bồ đề, xương ai trắng tinh thê lương cả nghìn thu, biến giấc mộng xưa thành một giấc mơ.

Bồ đề vốn không có cây, gương sáng thì không cần kệ. Nếu chẳng có hoài nghi, thì nơi nào có thể nhuốm bụi trần ai?

Một nghìn năm qua đi, dưới gốc cây bồ đề vẫn còn lại một cuốn sách xưa cũ. Tôi lại đứng đây chờ đợi duyên trần ai kiếp này. Chỉ vì tôi muốn được gặp lại bạn thêm một lần, thêm một lần nữa thôi…

Một quyển sách vô giá

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook