Sống tại dương gian bẻ cong pháp luật, xuống âm phủ phải chịu trọng hình

Cổ nhân vẫn nói: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”, dù sống trên dương gian không gặp quả báo thì khi xuống âm tào địa phủ cũng khó có thể thoát được trọng hình. Trong lịch sử xưa nay cũng có không ít bài học đắt giá về phương diện này.

QBPnCQ-20171121-song-tai-duong-gian-be-cong-phap-luat-xuong-am-phu-phai-chiu-trong-hinhLòng người sinh một niệm, Trời Đất đều sáng tỏ; thiện ác nếu không có báo ứng, há chẳng phải càn khôn có tư tâm sao? (Ảnh: VTV)

Bức hại bách tính, gặp quả báo thống khổ

Xưa có viên quan tham tên là Liễu Thắng, thường hay lạm dụng chức quyền làm nhiều điều ác khiến cho trăm dân căm phẫn, oán hận không nên lời. Sự việc được bẩm báo lên kinh, triều đình bèn phái một viên quan là Ân Thuật Khánh đến giám sát.

Nhưng Ân Thuật Khánh cũng là một tham quan, lợi dụng chức quyền cấu kết với Liễu Thắng để bòn rút của dân, cùng chia nhau số tiền tài bất chính.

Dân lành bị áp bức tàn khốc nhưng không thể kêu oan, chỉ còn cách cầu xin Thần Phật phù hộ người vô tội. Không đến nửa năm sau, Liễu Thắng đột nhiên mắc bệnh qua đời, sau đó vài ngày Ân Thuật Khánh cũng lâm bệnh rồi chết.

Lúc ấy, một gia nô đã cao tuổi cùng với con chó nuôi trong phủ của Liễu Thắng cũng vô duyên vô cớ mà chết đột ngột. Sang ngày thứ hai, khi mọi người đang chuẩn bị hậu sự thì người gia nô bỗng tỉnh dậy khiến ai nấy đều một phen hoảng loạn. Người gia nô này kể lại:

“Tôi vừa xuống địa phủ, thấy Diêm Vương đang ngồi trên điện đường. Sau đó ngài lệnh cho quỷ sứ áp giải lão gia Liễu Thắng và Ân Thuật Khánh đến, hai vị quan gia lúc đó đều phải chịu cực hình vô cùng thống khổ.

Diêm Vương bèn lệnh cho người mở cuốn sổ công tội ra xem, trên đó ghi chi tiết rõ ràng tôi đã thay mặt chủ nhân nhận bao nhiêu tiền, ngay cả con chó thường xuyên đi với tôi cũng cùng đến đối chứng.

Không lâu sau, trên điện đường truyền xuống: ‘Đem nhốt Liễu Thắng và Ân Thuật Khánh vào địa ngục cho đến khi đền hết tội ác đã gây ra’. Diêm Vương cho tôi trở về nhân gian là để nói rõ sự việc, hy vọng thế nhân sẽ lấy đó làm bài học răn đe, từ nay về sau không còn hành ác nữa”.
Liễu Thắng và Ân Thuật Khánh, một người thì thân mang trọng trách của một vị quan phụ mẫu mà không làm tròn bổn phận vì dân phục vụ, một người thì dùng thủ đoạn mua quan bán chức, hối lộ tham ô, cuối cùng đều gặp quả báo.

Bỏ bê trọng trách, cả gia quyến chết bất đắc kỳ tử

làm quan phụ mẫu, chăm lo cho dân, báo ứng,

Những vua hiền quan nghĩa đều là lấy lợi ích của dân làm gốc, vì dân mà lo toan suy nghĩ trăm bề. (Ảnh: Sohu)

Vào thời nhà Thanh, có một vị quan đến Giang Tô nhậm chức quản lý tứ trấn trong vùng. Người này đem theo vợ con cùng đi, khi đến nơi thì hay tin vị quan tiền nhiệm mắc bệnh nặng vừa qua đời.

Trong năm đó, một số nơi trong vùng xảy ra lũ lụt, triều đình hạ lệnh miễn thuế cho dân đồng thời cho mở kho cứu tế. Triều đình cũng hạ chiếu chỉ cho tân huyện lệnh cùng với hai vị quan sai đi điều tra số người gặp nạn trong khu vực thiên tai, khẩn cấp cứu người.

Hai vị quan sai và tân huyện lệnh vốn là chỗ quen biết, vì vậy tân huyện lệnh đã giữ hai người cùng ở lại trong phủ, ngày đêm uống rượu hàn huyên tâm sự, để mặc việc cứu tế cho cấp dưới đi làm.

Vì quan huyện lệnh không sát sao giám sát, bỏ bê nhiệm vụ, nên những người bên dưới thừa cơ cấu kết với nhau, mưu cầu tư lợi khiến bách tính muôn dân phải chịu khổ, cơm không có ăn, áo không có mặc, không được cứu giúp, nhiều gia đình vì thế mà bỏ mạng.

Không lâu sau đó, cả hai vợ chồng tân huyện lệnh đều chết bất đắc kỳ tử. Lúc này tân huyện lệnh vẫn chưa đầy 40 tuổi. Đây chính là tội bỏ bê trọng trách khiến cho nhân dân chịu khổ lầm than, thực là quả báo nhãn tiền.

***

Trong cuốn “An sĩ toàn thư” có viết: “Thiên vi dân nhi lập quân, quân vi dân, nhi thiết quan”, ý rằng Trời vì dân mà lập vua, vua vì dân mà lập quan, đã làm vua quan thì đều cần lấy lợi ích của nhân dân mà làm, lấy dân làm gốc.

Mạnh Tử trong “Tẫn Tâm Chương Cú Hạ” viết: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”, tạm dịch: Dân là quý nhất, sau rồi đến xã tắc, cuối cùng mới là vua. Chính vì tư tưởng này mà trong văn hoá truyền thống xưa nay, những vua hiền quan nghĩa đều là lấy lợi ích của dân làm gốc, vì dân mà lo toan suy nghĩ trăm bề.

Một người may mắn có được địa vị cao, vì dân mà phục vụ thì cần phải xử lý thận trọng, không sợ hãi, tận lực vì dân, thời thời khắc khắc đều phải vì dân mà nghĩ, mang lại hạnh phúc nhiều hơn nữa cho dân.

Ngược lại nếu ỷ vào quyền cao chức trọng mà ức hiếp dân, tham ô hối lộ, hại dân lợi mình, thì cho dù tự thân có bị lưu đày hay phải chịu cảnh tuyệt tử tuyệt tôn, cũng chưa đủ đền bù cho tội lỗi đã gây ra.

Theo ĐKN

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook