Phật Gia có bao nhiêu môn tu luyện?

Bắt đầu từ lời giảng của Đức Phật Thích Ca, rằng tu Phật có 8 vạn 4 ngàn môn. Vậy đó là những môn nào? Tại sao chúng ta chỉ nghe thấy có khoảng gần 20 môn tu Phật như Phật giáo Tiểu thừa, Tịnh Độ tông, Thiền tông, Mật tông…? Kì thực tu Phật trong lịch sử từ trước đến nay, mặc dù có hàng vạn môn nhưng tuyệt đại đa số là theo con đường đơn truyền, mật truyền. Chỉ có một số ít môn đi theo con đường tôn giáo phổ cập ra công chúng thì mới được biết đến rộng rãi. Tôn giáo tức là có nghi lễ, có giáo điều, có địa điểm, có chức sắc… tức là các môn thuộc Phật giáo.

Một cách tổng thể, tu luyện có 2 trường phái chính là trường phái Phật và trường phái Đạo. Trường phái Phật (cũng gọi là Phật gia) dùng để tu Phật, trường phái Đạo (tức là Đạo gia) là để tu Tiên, hay tu thành Chân Nhân.

Như vậy Phật gia có 8 vạn 4 ngàn môn, trong đó có một số môn đi theo con đường tôn giáo, tức là Phật giáo. Đa số các môn tu Phật khác không theo con đường tôn giáo nên không thuộc Phật giáo, nhưng vẫn  thuộc Phật gia. Mỗi môn đều dùng để tu Phật nhưng phương pháp, nguyên lý cũng không giống nhau, mặc dù cũng có một số điểm tương đồng vì đều cùng một trường phái. Tuy nhiên người tu luyện mỗi môn đều phải đảm bảo tu luyện theo một môn duy nhất. Đây là nguyên tắc chung của tu luyện, bởi vì mỗi môn đều có cơ chế diễn hóa khác nhau và không thể bị trộn lẫn. Mỗi người tu cũng đều phải có vị Thượng Sư diễn hóa các cơ chế tu luyện, bảo hộ trong quá trình tu luyện thì mới có thể thực sự tu luyện được. Tu Phật nói chung đều nhấn mạnh vào chữ Thiện, biểu hiện là từ bi, nói theo ngôn ngữ đời thường là thương người.

Thực ra ngay trong các môn thuộc Phật giáo cũng có nguyên lý khác nhau (mặc dù cũng có phần giống nhau). Mỗi môn cũng thờ phụng một vị Phật khác nhau, như Phật giáo Tiểu Thừa chỉ thờ phụng duy nhất Phật Thích Ca, Tịnh Độ tông thờ Phật A Di Đà, Mật tông thờ Phật Đại Nhật Như Lai… Một người tu cũng phải đảm bảo nguyên tắc chỉ tu theo một môn duy nhất. Thực ra nhiều tôn giáo của tây phương cũng có bản chất là thuộc về trường phái Phật, chỉ là do văn hóa và ngôn ngữ biểu hiện ra khác với phương đông.

Các hình thức tu luyện thuộc Phật gia

1.Tu đơn độc, bí mật và thoát tục. Thường là tu trong sơn động trong núi sâu rừng già

2.Tu đơn độc, bí mật và không thoát tục, tức là họ vẫn tu khi sống cuộc sống đời thường nhưng mọi người không biết

3.Tu theo con đường tôn giáo, thoát tục và phổ truyền nên nhiều người biết đến. Các môn này thuộc về Phật giáo

4.Tu luyện không theo con đường tôn giáo, phổ truyền và vẫn sống cuộc sống đời thường mà không thoát tục

Kết quả hình ảnh cho phật thích ca
 

Đức Thích Ca Mâu Ni đã sáng lập ra Phật giáo

Tu luyện theo con đường tôn giáo (với những người chuyên tu) thông thường đều có yêu cầu thoát tục, tức là từ bỏ gia đình, công việc,… thay tên đổi họ, ăn chay cũng như thực hiện các giới cấm nghiêm khắc. Trong khi tu Phật không theo con đường tôn giáo có thể tu luyện trong khi người ta vẫn sống trong cuộc sống đời thường. Thông thường những môn này hướng dẫn người tu khi đối diện với các diễn biến trong cuộc sống thì vận dụng nguyên lý của môn ấy như thế nào. Sự khác nhau căn bản giữa hai phương thức tu luyện là ở chỗ, một bên dùng cách xa rời thế tục để từ đó đạt được thanh tịnh, một bên chỉ dẫn người ta khi tiếp xúc với các tình huống trong cuộc sống thì đề cao ra sao để cuối cùng đạt được thanh tịnh. Mỗi pháp môn khi định ra con đường tôn giáo hay không tôn giáo, đều đã hàm chứa trong nguyên lý của mình sự tương thích với hình thức tu luyện ấy, sao cho người tu luyện thông qua hình thức ấy mà có thể tu thành.

Các môn tu luyện thuộc trường phái Đạo

Lão Tử, Vị sáng lập ra Đạo giáo Lão Tử, Vị sáng lập ra Đạo giáo

Về trường phái Đạo, cũng gọi là Đạo gia. Trong Đạo gia cũng có môn đi theo con đường tôn giáo, đó là Đạo giáo do Lão Tử sáng lập. Bên Phật giáo sử dụng chùa là nơi tu hành thì Đạo giáo sử dụng Đạo viện.  Đạo gia giảng có 3 ngàn 6 trăm môn, cũng đại đa số là đi theo con đường đơn truyền, mật truyền.  Chúng ta có thể đã nghe đến một môn tu Đạo như phái Võ Đang do Trương Tam Phong sáng lập… Do tu Đạo có nhiều môn là kết hợp nội ngoại kiêm tu, tức là kết hợp với luyện võ nên người ta cũng hay được biết tới qua các tác phẩm nghệ thuật. Ngoài ra còn có nhiều môn tu Đạo có thuật trường sinh, mục đích cũng là để kéo dài thời gian tu luyện chứ không phải vì mục đích sống lâu thuần túy. Thuật trường sinh cũng được coi là siêu xuất khỏi các quy luật đời thường cho nên các môn tu Đạo hay được các tác giả viết văn đề cập. Mục đích cũng là để thu hút công chúng chứ không thực sự phản ánh được bản chất của tu Đạo, những người tu đạo chân chính cũng không có xu hướng hiển thị năng lực siêu thường cho công chúng biết. Các môn tu theo trường phái Đạo nhấn mạnh vào chữ Chân, tu luyện quay trở về bản tính Chân thật, ngôn ngữ tu Đạo gọi là “phản bổn quy Chân” nên khi tu thành họ được gọi là Chân Nhân.

Về lịch sử xuất sinh, thực ra các môn tu luyện đều có từ vô cùng xa xưa, không thể dùng khái niệm không gian và thời gian thông thường để đo lường. Nhưng chỉ khi một Vị nào đó đưa ra công chúng thì chúng ta mới biết tới, bởi vì ngay cả các Vị ấy cũng phải tu luyện có thành tựu theo chính phương pháp ấy rồi sau mới lấy một phần truyền ra cho công chúng. Như vậy cách nói Đạo giáo là của Trung Quốc, hay Phật giáo là của Ấn Độ thì đó chỉ là cách nói cho xã hội dễ hiểu. Thực chất các môn tu luyện chân chính không có khái niệm quốc gia dân tộc, cũng không phải chỉ có từ cách đây vài ngàn năm.

Pháp Luân Đại Pháp – một môn tu luyện đang được phổ truyền

2009-11-21-tw-pz-01Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp đã được dịch ra khoảng 40 thứ tiếng

Giai đoạn lịch sử hiện tại, môn tu luyện theo trường phái Phật đang được phổ truyền rộng rãi là Pháp Luân Đại Pháp (cũng gọi là Pháp Luân Công). Pháp Luân Công ngoài phần nguyên lý tu tâm theo Chân Thiện Nhẫn còn có phần luyện thân gồm 5 bài công pháp. Pháp Luân Công đi theo con đường tu luyện trong đời thường, không đi theo con đường tôn giáo nên không thuộc Phật giáo. Các phương pháp theo tôn giáo chọn môi trường cách li cuộc sống thế tục để tu tâm, trong khi Pháp Luân Công chỉ dẫn người tu luyện thông qua các tình huống trong cuộc sống đời thường để đề cao tâm tính. Mỗi phương pháp đều có sự khó khăn riêng, nhưng nguyên lý của mỗi môn đều đã hàm chứa pháp lý đảm bảo cho người tu luyện có thể đạt thành quả. Tất nhiên các môn tu luyện luôn tồn tại việc có nhiều người có thành quả, cũng có nhiều người không có thành quả cuối cùng, thậm chí một số còn đi sai lệch. Cách nói rằng Pháp Luân Công là của Trung Quốc và có từ năm 1992 chỉ là nói đơn giản hóa ra thế gian. Thực chất cũng giống như các môn tu luyện chân chính khác, Pháp Luân Công cũng có lịch sử từ vô cùng xa xưa cũng, không có khái niệm Trung Quốc hay quốc gia dân tộc nào.

Cuộc bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ đã trở thành cuộc bức hại Chính tín tàn khốc nhất trong lịch sử Cuộc bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ đã trở thành cuộc bức hại Chính tín tàn khốc nhất trong lịch sử

Nói đến Pháp Luân Công cũng phải đề cập đến một vấn đề, đó là cuộc bức hại tại Trung Quốc đại lục. Đứng ở góc độ tu luyện mà nói, cũng giống như các cuộc bức hại chính tín trong lịch sử. Trong vũ trụ có lý tương sinh tương khắc, thể hiện ra nhân gian trở thành tuyệt đối. Khi có một chính Pháp được truyền ra thì lực lượng tà cũng song hành xuất hiện. Phật giáo ngay từ khi truyền ra đã bị các lực lượng tà giáo và nhiều chính quyền trong quá khứ bức hại, Thiên Chúa giáo cũng gặp tình trạng tương tự khi bị chính quyền La Mã bức hại. Tất nhiên chúng ta không thể so sánh các pháp môn tu luyện nào là lớn là nhỏ, bởi vì nó thuộc vấn đề siêu thường. Cho dù nhân loại đã có nhiều bài học trong quá khứ thì trong mỗi cuộc bức hại chính tín, có nhiều người cũng vô tình hay hữu ý tham gia vào bức hại dưới nhiều hình thức. Có thể chỉ là hiểu sai rồi đàm luận không đúng, hoặc hùa theo theo phỉ báng, thậm chí trợ giúp bức hại… Ngay tại Việt Nam trong cuộc Đại cách mạng văn hóa những năm 70 của thế kỉ trước do ĐCSTQ ép nhập sang, có hàng vạn người cũng vì nhiều lý do đã tham gia phá hoại đình chùa, phỉ báng tín ngưỡng mà cho đến thế hệ con cháu hôm nay vẫn đang chịu hậu quả.

Tu luyện theo trường phái Phật hay trường phái Đạo đều có nhiều pháp môn, nhiều hình thức. Tu luyện vốn là điều siêu thường, nhưng cũng có những khía cạnh liên đới tới đời sống của mỗi cá nhân trong xã hội. Bản thân tu luyện cũng có yếu tố duyên phận, và dù đa số chúng ta có thể không có duyên tu luyện với một môn nào, nhưng hiểu rõ về những điều cơ bản liên quan đến các môn tu luyện cho chúng ta sự nhìn nhận, lựa chọn đúng đắn trong diễn biến thiện ác. Đó cũng luôn là sự lựa chọn cho tương lai.

Hoa Liên