Người có Đức đến đâu thì nghe được Nhạc đến đó

Đó là bởi vì Âm Nhạc có Nhạc Đức. Khúc nhạc cao nhã có thể cảm ứng đến Trời Đất, Thần linh giáng hiển cát tường. Trái lại, âm nhạc tà tịch chọc giận Thần linh mà chiêu mời tai họa.
up
 
Ban đầu, Trụ Vương làm Thiên tử lại không tôn kính Đạo Trời, không nhã nhạc chính thanh hợp đức với Trời Đất, lại lệnh cho nhạc sư Sư Diên tấu nhạc lả lướt ủy mị thâu đêm, dẫn đến mất nước. Khi Vũ Vương phạt Trụ, Sư Diên ôm đàn trầm mình xuống dòng sông Bộc mà chết.
 
Đến thời Xuân Thu, Vệ Linh Công muốn đến nước Tấn, giữa đường trú ở bên sông Bộc. Vào lúc nửa đêm, Vệ Linh Công nghe được tiếng đàn, hỏi tả hữu, họ đều nói không nghe thấy gì. Vệ Linh Công cho gọi nhạc sư Sư Quyên đến và nói: “Rõ ràng ta nghe được tiếng đàn, hỏi tả hữu lại nói không nghe thấy gì. Tình hình này giống như quỷ Thần đang tấu đàn. Khanh hãy nghe giúp ta rồi ghi lại”.
 
Sư Quyên ngồi ngay ngắn gảy đàn, vừa nghe vừa ghi lại, bận rộn cả đêm. Tối hôm sau lại luyện tập một đêm. Sau đó cùng Vệ Linh Công đến nước Tấn.
 
Tấn Bình Công mở tiệc chiêu đãi Vệ Linh Công. Khi rượu đang hứng, Vệ Linh Công nói: “Trên đường đến Quý Châu, tôi nghe được một loại nhạc mới, xin diễn tấu để các ngài nghe”.
 
Tấn Bình Công bèn để Sư Quyên ngồi bên nhạc sư nước Tấn là Sư Khoáng. Khi Sư Quyên còn chưa đàn xong, Sư Khoáng liền lấy tay ấn dây đàn ngăn lại nói: “Đây là âm vong quốc, không được đàn nữa!”.
 
Tấn Bình Công không hiểu, Sư Khoáng nói: “Khúc nhạc này là do Sư Diên sáng tác. Sư Diên đã từng chơi âm nhạc ủy mị này cho Trụ Vương, sau này Vũ Vương đánh Trụ, Sư Diên chạy về hướng Đông, ôm đàn nhảy xuống sông Bộc mà chết. Do đó, nơi nghe được khúc nhạc này nhất định là bên sông Bộc. Mà người đầu tiên nghe được khúc nhạc này, quốc gia người đó nhất định sẽ suy vong!”.
 
Tấn Bình Công nói: “Ta lại thích âm nhạc, hãy để ta nghe hết!”.
 
Sư Quyên bèn đàn tiếp cho đến hết khúc nhạc.
Tấn Bình Công hỏi Sư Khoáng: “Trong các khúc nhạc, có khúc nào cảm động lòng người hơn khúc này chăng?”.
 
Sư Khoáng đáp: “Có”.
 
Tấn Bình Công muốn nghe, Sư Khoáng nói: “Đức của ngài chưa đủ, không thể nghe được”.
 
Bình Công khăng khăng muốn nghe, Sư Khoáng đành tấu đàn. Khi đàn đoạn thứ nhất, liền có 16 con Tiên hạc màu đen tụ tập trước cửa. Khi đàn đoạn thứ 2, Tiên hạc vươn cổ kêu, giang cánh bay múa.
 
Tấn Bình Công mừng lắm, đứng lên chúc rượu Sư Khoáng. Sau khi về chỗ ngồi lại hỏi: “Còn có khúc nào cảm động lòng người hơn khúc này chăng?”.
 
Sư Khoáng nói: “Có. Xưa kia Hoàng Đế đã từng dùng khúc nhạc này để đại hội quỷ Thần, hiện nay Đức của ngài không đủ thâm hậu, không được nghe nó. Nếu nghe thì sẽ chiêu mời tai họa”.
 
Bình Công nói: “Ta đã già rồi, niềm yêu thích chỉ còn âm nhạc, cứ để ta nghe đi”.
 
Sư Khoáng không còn cách nào đành cầm đàn tấu khúc nhạc đó lên. Khi đàn đoạn thứ nhất, có mây trắng từ chân trời phía tây bắc đùn lên. Khi gảy đàn đoạn thứ 2, gió lớn nổi lên, mưa to ào đến theo, mái ngói bị thổi bay. Các đại thần xung quanh ai nấy đều chạy toán loạn, chạy trốn khắp nơi. Tấn Bình Công sợ đến nỗi bò lổm ngổm trốn vào một căn phòng bên hành lang.
 
Sau đó nước Tấn đại hạn 3 năm, cánh đồng cháy đỏ ngàn dặm, Tấn Bình Công từ đó đổ bệnh không đứng dậy được nữa.
 
Cùng một khúc nhạc, Hoàng Đế nghe thì cát tường, Tấn Bình Công nghe thì gây họa. Tại sao vậy? Là vì đạo đức cao thấp và mục đích dùng nhạc khác nhau mà ra.
 
Hoàng Đế với ngôi cao Thiên tử, hợp với Đức của Trời, diễn tấu đại nhạc hòa đồng với Trời Đất để cảm tạ Trời Đất Thần linh, đây là hành động đắc Đạo, Thiên nhân hợp nhất, tự nhiên sẽ cát tường.
 
Còn Tấn Bình Công chỉ là địa vị chư hầu, đạo đức còn chưa đạt chuẩn chư hầu, lại khăng khăng muốn nghe đại nhạc hòa đồng với Trời Đất, để thỏa mãn ham dục vui tai của bản thân. Loại hành vi này không những không có lợi cho nuôi dưỡng nhân nghĩa, trái lại còn làm tăng thêm vọng niệm tư dục của con người. Đây chính là khinh nhờn Trời Đất Thần linh, là phá hoại đại lễ đại nhạc, làm sao có thể không bị Trời trừng trị!
 
Giả sử Tấn Bình Công nghe theo lời khuyên của Sư Khoáng, tiết chế ham dục, tu dưỡng đức, không suy nghĩ quá bổn phận, điềm đạm hư vô, giữ tinh thần ở trong, việc gì cũng cẩn thận tuân theo lễ chư hầu hành xử, thế thì sẽ được Trời phù hộ ban phúc, và cũng không liên lụy gây tai ương cho bách tính.
 
(Trích lược theo Minh Huệ Net)
TânSinh.Net

Một quyển sách vô giá

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook