Lạc vào thế giới thần tiên: Một ngày trong động bằng 12 năm ở thế gian

Mọi người thường nói rằng một ngày trên trời bằng một năm ở nhân gian. Có nơi thời gian còn dài hơn nữa, một thế giới trong lòng đất, nửa ngày tương đương với mười hai năm ở nhân gian.

Văn Quảng Thông, người thôn Thần Khê Đằng. Từ Thần Châu ngồi thuyền ngược dòng một trăm dặm, phía bắc có một thôn là Đằng thôn, nhà của Văn Quảng Thông ở đó. Thời Hán huyện Thần Khê được gọi là huyện Thần Lăng. Trong “Vũ Lăng ký” có viết, vào năm Nguyên Gia thứ hai mươi sáu Nam triều Tống Văn Đế, Văn Quảng Thông nhìn thấy một con lợn rừng ăn hoa màu của nhà mình, liền dùng tên bắn trúng con lợn. Con lợn bị thương bỏ chạy mất, Văn Quảng Thông lần theo vết máu đuổi theo mười mấy dặm, rồi đi vào trong một cái động, bước tiếp gần 300 bước ở trong động thì đột nhiên trong động bừng sáng, trước mặt xuất hiện mấy trăm ngôi nhà, không biết là nơi nào, nhìn lại con lợn mà anh vừa bắn thì nó đã chui vào chuồng lợn của người trong thôn.

Một lát sau có một ông lão đi ra khỏi cửa hỏi: “Anh chính là người đã bắn lợn của tôi đúng không?” Văn Quảng Thông nói: “Con lợn này đã ăn hoa màu của tôi chứ không phải tôi cố ý bắn nó.” Ông lão nói: “Dắt bò dẫm lên hoa màu là không đúng, nhưng vì thế mà cướp bò của người ta thì lại càng sai.” Văn Quảng Thông nghe vậy liền tiến về phía người đàn ông khấu đầu tạ lỗi. Ông lão nói: “Có lỗi mà biết sửa thì không tính là có lỗi nữa. Mệnh của con lợn này cũng phải chịu báo ứng như vậy, anh không cần phải đền tội nữa.”

Nói xong ông lão mời Văn Quảng Thông vào nhà, trong nhà có mười mấy thư sinh, đều đội mũ quan, mặc áo đơn tay dài, lại có một vị tiến sỹ ngồi trên một mình phía trên hướng về phía Nam giảng “Lão Tử”. Phía tây của căn nhà có khoảng 10 người ngồi đánh đàn, âm luật rất du dương. Lúc này một đứa trẻ bưng rượu thịt đến, ông lão mời Văn Quảng Thông ngồi xuống uống rượu. Văn Quảng Thông uống đến gần say, trong người thấy rất khoan khoái dễ chịu, liền xin phép không uống nữa.

article-2229780-15E96E89000005DC-888_964x567-dedf9

Anh quan sát người đi ngoài đường và người ở thế giới bên ngoài không khác nhau là mấy. Nhưng dường như nơi đây đẹp đẽ và thanh tịnh hơn, khó lòng tìm thấy nơi nào như thế này ở nhân gian, anh liền có ý định ở lại không về nữa. Ông lão không đồng ý và sai một đứa trẻ dẫn đường đưa anh ra khỏi động, dặn dò đứa trẻ đóng chặt cửa động không để cho người ngoài đi vào. Trên đường đi anh hỏi đứa trẻ đây là nơi nào, đứa trẻ trả lời: “Những người ở trong đó đều là các bậc thánh hiền, khi xưa họ muốn thoát khỏi sự thống trị khắc nghiệt của vua Hạ Kiệt liền chạy đến đây, vì học đạo nên đã trở thành thần tiên. Vị ngồi trên giảng “Lão Tử” chính là Hà Thượng Công. Tôi là người Sơn Dương thời nhà Hán tên là Vương Phụ Tự, đến đây để thỉnh giáo Hà Thượng Công về những điều chưa hiểu trong “Lão Tử”. Tôi đã làm nô bộc quét nhà được mười hai năm, sau đó họ mới cho tôi làm người gác cửa, đến nay vẫn chưa nắm được bí quyết của đạo kinh.” Văn Quảng Thông đã đi đến chỗ lúc đầu khi mới bước vào động, nhưng vẫn quyến luyến không nỡ rời đi.

Đến cửa động anh thấy cây cung và tên của mình đều đã mục rữa. Anh chỉ ở lại một lúc ở trong động, nhưng trên trần gian đã là mười hai năm. Gia đình đã làm tang sự cho anh từ lâu, thấy anh trở về cả làng đều vô cùng ngạc nhiên bất ngờ. Ngày hôm sau anh cùng người trong làng đi tìm cái động đó nhưng chỉ thấy một phiến đá lớn chặn ở cửa động mà không tài nào đục ra được.

Theo Minhhue.net

THẦN VẬN

Top 10 bài đọc nhiều

Kết nối chúng tôi trên Facebook